Cô giáo Hồng Lệ gần gũi như một người bạn
Liên tiếp nhiều năm liền. Cô giáo Hồng Lệ cho biết. Năm thứ hai đi dạy nên còn khá cầu toàn. “Lần đó lớp mất một cây bút. Giờ ra chơi. Mời cô ăn. Giờ ra chơi. Cô giáo Hồng Lệ kể: “Hồi ấy tôi mới ra trường. Hứa không lấy cắp nữa.
Yêu nghề giáo. Cô giáo Hồng Lệ nhớ lại. Cô có thể phát âm tốt cả giọng miền Bắc và miền Nam. Trong khi cô giáo đang rất giận dữ. Nhờ đó. Sau nhiều lần bị cô nhắc nhỏm.
Giương đôi mắt tròn xoe vẫn còn đọng nước mắt. Đang gói giấy lại chuẩn bị đem đi bỏ thì cậu học sinh ấy đưa 2 tay bé xíu xòe ra trước mặt tôi. Đối với học sinh. Mình viết chữ trên bảng. Trưởng thành hơn nhờ học trò Nói về kỷ niệm nhớ mãi trong suốt hơn 20 năm đi dạy.
Ngày nào còn đứng lớp. Định hướng ban sơ của cô là theo ngành kinh tế. Buổi tối học thêm cách phát âm từ các phát thanh viên trên truyền hình. Cô cũng hồn nhiên bịt mắt đùa giỡn cùng học trò. Cô giáo trẻ quyết tâm về nhà tự rèn chữ.
Hàng loạt khó khăn bày ra trước mắt như thách thức bản lĩnh của người tía trẻ. Khi tôi vừa ăn xong bánh mì. Chữ in hoa. Trong lớp cô chủ nhiệm có một học sinh hay lấy cắp vặt đồ dùng học tập của bạn. Học lại từ đầu những cách viết chữ thường. Mãi đến 2 ngày sau mới phát hiện cây bút bị mất do một bạn khác trong lớp lấy. Có học sinh chơi bán đồ hàng.
“Được sống. Sẵn sàng hòa vào trò chơi của các em. Đó là lời san sẻ với chúng tôi trước khi cô hòa vào dòng học sinh mất hút giữa sân trường đầy nắng. Học hát và múa. Hôm khác.
Giọng đọc không đúng chuẩn. Cô tự nhận chính học trò đã giúp mình trưởng thành hơn. Chữ thuộc vào loại đẹp nhất nhì trường. Một trường hợp khác. Bịch bánh các em san sẻ trong giờ ra chơi cũng là những món quà vô giá.
Cô giáo Hồng Lệ mở đầu câu chuyện với chúng tôi bằng cái duyên đầu tiên đã đưa cô đến với nghiệp cầm phấn. Rút cục cô Lệ được điều chuyển về dạy ở bậc tiểu học. Cậu nhìn tôi và nói: “Cô để con bỏ rác cho”. Để hoàn thành tốt công tác đay chủ nhiệm.
Một cục kẹo. “Tôi nhớ mãi khoảnh khắc đó. Chiều về nhà ôm sách tự tập đọc. THU TÂM Cô giáo Nguyễn Ngọc Mai. Tôi không bắt một học sinh nào ở lại làm bài tập vào giờ ra chơi nữa. Cô yêu cầu cậu học sinh đó ở lại lớp.
Nóng vội. Em chỉ lắc đầu. Lên bảng đứng làm bài tập. Nhờ thêm sự trợ giúp của các đồng nghiệp miền Bắc. Buổi sáng dạy chữ trên lớp. Cô chọn bậc THCS làm mảnh đất dừng chân. Luôn miệng quở mắng em làm bài không được nhưng cậu học sinh đó không những không hề trách cô mà còn xin lấy rác của cô đem đi bỏ. Tập thể lớp và cá nhân học sinh ở lớp cô đảm nhiệm đoạt giải cao trong các hội thi “Vở sạch chữ đẹp” cấp trường.
Cô Hồng Lệ thanh minh. Rồi khen ngon và trả công bằng một cục kẹo cho các em. Ngoại giả. Cô giáo Hồng Lệ xúc động nhớ lại hình ảnh đôi bàn tay bụ bẫm đó. Rồi với giọng đọc của người miền Nam. Nhiều hôm dạy đi dạy lại hoài một bài toán mà cậu vẫn không làm được. Nhờ có sự gần gũi đó nên ở nhà có chuyện vui. Cô giáo Hồng Lệ còn mày mò tự học vẽ. Thỉnh thoảng vừa ăn bánh mì. Thoáng chút ngập ngừng rồi với giọng trầm buồn.
Nhờ có sự kiên trì. “Hạnh phúc riêng chưa có nên tôi xem học trò như gia đình nhỏ của mình. Trong khi em học trò đó làm bài thì cô mở giỏ. Làm việc và yêu học trò mới là hạnh phúc. Bản thân ba phải gác lại hết mọi phiền. Nhưng một người bạn thân lại rủ đăng ký thi vào sư phạm. Khó khăn của những ngày đầu “Nghề giáo đến với tôi rất tình cờ”. Học sinh đọc không ra.
Tôi thật sự hối hận vì không tin tức học trò”. Tôi vẫn cháy hết mình với học sinh”. Chỉ sau 1 năm đứng lớp. TPHCM: Yêu trẻ em. Quận 6. Ngay thức thì ánh mắt của tôi hướng về phía em học sinh đó.
Có một cậu học trò trong lớp tiếp thụ hơi chậm. Người chị. Thấy tôi nhìn. Nhưng số phận đưa đẩy. Em học trò đó đã viết bản kiểm điểm. Tôi sẽ chấp thuận đến đó. Cô giáo Hồng Lệ nhớ lại: “Mấy ngày đầu. Cô cũng ra cái điều xì xụp ăn. Cô vừa lấy thước khẽ nhẹ vào tay em học sinh đó vì không tụ hợp làm bài.
Sức học của các em đến đâu. Lúc nào cũng muốn học trò phải đạt những mục tiêu mình mong muốn”. Buồn gì. Mình không tài nào chỉ dẫn các em phát âm đúng chuẩn theo quy định của chương trình”. Các em cũng mang vào lớp kể cho cô giáo nghe.
Gió và những tiếng cười đùa. Ra trường không có nhiệm sở. Sau hơn 20 năm đứng lớp. “Từ đó về sau. Tốt nghiệp Cao đẳng Sư phạm khoa Toán. Đem yêu đối với học trò thì sẽ được các em thương xót lại”. Không các em làm hơn khả năng của mình. Cấp quận và cấp TP. Những ngày đầu làm quen với công việc mới. Một khi đã bước chân vào cửa lớp.
Cô Nguyễn Thị Hồng Lệ trong một giờ lên lớp. Lấy ổ bánh mì vừa mua ban sáng chưa kịp ăn. Có em chơi trò cút bắt. Không nản chí. Phút giây đó tim tôi như có cái gì đè nặng”. Trường măng non Rạng Đông 7. Lí nhí nói mình không lấy nhưng trợ thời lúc đó tôi đã không tin em.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét