Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Người thầy chưa đáng tin cậy từng đứng trên bục giảng.

Những lúc ấy tôi mang ơn cụ lắm và tự nhủ sẽ ráng trau dồi chuyên môn lẫn kỹ năng làm việc để chất lượng công việc ngày một tốt hơn

Người thầy chưa từng đứng trên bục giảng

Tôi cũng nghẹn ngào. Tôi nhớ như in buổi chiều ngày ấy. Cảm tính và lương tâm. Nhưng tôi lại không cho phép mình làm như vậy. Tôi đang công tác tại bệnh viện mới với một chuyên ngành khác nhưng cụ vẫn thường thăm hỏi và hỗ trợ tôi về mặt chuyên môn. Chỉ còn hạnh phúc xen lẫn nuối tiếc. Tôi chưa quen việc nên làm chậm. Tận lực.

Tôi tìm cách giao thông với người nhà bệnh nhân nhưng không được. Đau càng ngày càng tăng. Cụ động viên tôi cứ làm sao cho đúng với lương tâm nghề. Và tôi quyết định sẽ kể quơ với cụ. Bao lo âu trong tôi tan biến.

Vừa được đồng nghiệp khen làm nhanh. Làm giỏi mà bệnh nhân thì làm sao biết được những sai sót của mình”. Cụ có còn chỉ bảo tận tình cho mình như trước? năng đợi tới lúc nộp đơn xin chuyển công tác hãy nói cho cụ biết?”.

Buồn trong thời kì qua ùa về. Trưởng khoa chẩn đoán hình ảnh Bệnh viện Đa khoa tỉnh Lâm Đồng - Ảnh: Mai Vinh Cụ là một người điềm đạm.

Cụ yêu cầu chụp CTscanner bụng có cản quang cho cậu thanh niên đó. Tôi vẫn luôn ghi nhớ. Tôi thật sự găng tay. Thân thiện và biết quan hoài tới người khác. Trong thời kì còn lại. Tôi thấy anh chàng này cũng không đau nhiều nên cho về. Cụ cũng là một người cầu toàn và khá nóng tính. Trong tôi diễn ra cuộc chống chọi của lý trí. PHAN THỊ LAN VIÊN. Cụ đã chỉ dẫn tận tâm những tri thức chuyên môn và kinh nghiệm nghề nghiệp cho tôi.

Chỉ còn tiếng máy hút ẩm chạy rè rè. Bệnh nhân của chúng tôi là một cậu thanh niên 19 tuổi. Cảm xúc trong tôi như vỡ òa. Nhưng đến khi bắt tay vào công việc. Cụ hay chú ý và khi nào tôi có dấu hiệu ùn tắc là cụ xông vào “giải cứu”. Bệnh nhân tại nhà của cụ khá đông. Cảm ơn cụ - người đàn anh. Chân tay tôi như thừa mứa. Dễ nhìn. Những bài học về chữ TÂM mà cụ đã trao cho tôi ngày nào.

Cảm ơn cụ - người đã trao cho tôi những bài học về y đức. Đứng chật kín hành lang. Cụ im lặng không nói.

Nhưng khi nào đau bụng nhiều phải vào bệnh viện ngay. Chính nên chi nên tôi và mọi người ai cũng ngại.

Tôi nhớ ngày trước nhất tôi vào trực là thứ bảy. Đúng là một phen hú hồn! Ngày tháng trôi qua. Cảm ơn cụ - người bạn đã cùng tôi san sẻ những buồn vui nghề y. Rất may. Cứ làm những điều tốt nhất cho bệnh nhân. Cơ mà toàn là bệnh nặng. Dặn mai lên lấy kết quả. Sẽ chuyển công tác và không còn được làm việc cùng cụ nữa.

Lỡ sai sót. Miễn em cảm thấy hạnh phúc và phải luôn nhớ trong mọi quyết định em phải đặt chữ TÂM lên trên hết. Năm phút sau cụ xuất hiện. Có lúc tôi tưởng như nó sắp nổ tung. Cuối tháng 7-2012 tôi làm đám hỏi. Tôi lo sợ thú thật với cụ rằng tôi đã cho cậu ấy về.

Ray rứt khôn nguôi và chỉ biết ngó cậu thanh niên ấy bình an. Bản lĩnh hơn và thận trọng hơn trong từng chẩn đoán của mình. Trong đầu tôi lẩn quẩn những câu hỏi: “Liệu mình có nên nói thật về quyết định của mình cho cụ biết? Nếu mình nói ra.

Có như vậy mình mới thật sự giúp được nhiều người. Rút cục tôi quyết định gọi cầu cứu cụ. Cụ là một Bác sĩ rất có uy tín. Có lúc tôi tự nhủ: “Hay mình cứ làm sơ sài cho nhanh. Đặc biệt vào những ngày cuối tuần. Khám bệnh cho kịp. Sau khi chụp xong. Cả đêm tôi không chợp mắt. Đầu tôi như căng ra. Không gian thanh vắng.

Tôi tự tin hơn. Làm gì cũng nên quan hoài đến cảm giác của bệnh nhân và người nhà. Tôi nhớ những ngày đầu khi bắt đầu vào làm viên chức của cụ tại khoa chẩn đoán hình ảnh. Và cụ đã nhận ra những áp lực đó của tôi. Lượng bệnh quá đông. Đến tối. Cụ gọi điện hỏi thăm và cho tôi biết cậu thanh niên nọ cần được mổ vì có thể dị vật đã làm thủng ruột. Cụ nói đã giúp bệnh nhân phải giúp đến nơi đến chốn.

Phá tan sự lặng im. Những khi nóng giận cụ khó giữ lại trong lòng. Tôi như người sắp chết trôi bắt được phao.

Ngoài kia mưa đêm rả rích. Giống những gì tôi lo nghĩ. Từ hôm trước tôi đã chuẩn bị tâm lý nhưng không hiểu sao lo lắng vẫn trùm.

Cậu ấy và người thân quay trở lại. Tôi găng lắm vì kể từ đây phải có trách nhiệm với chính bệnh nhân mà mình khám. Tôi khóc nức nở. Cụ bảo: “Em làm ở đâu cũng được. Bác sĩ Bùi Hoàng Hải Thủy. Sau hôm đó. Em xem cái gì cần học thì cứ tích cực học để làm hành trang cho mình sau này em nhé”. Rồi phân vân “liệu cụ có đến không vì bữa nay bệnh nhân ở nhà của cụ rất đông”.

Tôi bước vào ngày trực trước hết đầy lo lắng. Cuối buổi chiều hôm đó bệnh nhân đông lắm. Bằng mẫn cảm nghề. Siêu thanh thấy có một dị vật dạng que ở vùng này được các cơ quan trong ổ bụng bao quanh và có ít dịch ổ bụng. Tôi thật sự thấy bối rối. Cậu bị đau vùng hố chậu phải (vùng ruột thừa) đã bốn ngày. Trước khi đi làm. Điều này có nghĩa tôi sẽ theo chồng.

Phải nghĩ đến những diễn biến xấu nhất và bảo đảm được an toàn cho tính mạng người bệnh.

Tôi tự hứa với bản thân sẽ làm việc tận tình. Lỡ ảnh hưởng tới kết quả điều trị hoặc thậm chí là mạng sống của bệnh nhân thì sao. Và giờ đây. Người đồng nghiệp đã đem lại nguồn cảm hứng cho tôi về chuyên ngành chẩn đoán hình ảnh.

Xin tri ân cụ - người thầy chưa từng đứng trên bục giảng. Sau khi nghe xong cụ la tôi té tát. Bao kỷ niệm vui. Đến sáng hôm sau.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét