Hãy đi và cảm nhận nhé
Để khi trở về mình sẽ cảm thấy sống có trách nhiệm hơn. Vũng Tàu Tôi nhớ rõ từng chi tiết về chuyến đi ấy khi tôi đang gõ những dòng này… và đam mê được bắt đầu từ ngày ấy.
Nguyễn Hải Vinh – Ảnh chụp tại Long Sơn. Và trên hết sau mỗi chuyến đi trở về. Khi đã thật sự gắn bó với du lịch như là một nghề nghiệp. Phải sẻ chia và giúp đỡ lẫn nhau. Hãy xách ba lô lê và tự thưởng cho mình một hành trình. Có những phút giây mà có thể cả đời này không bao giờ gặp lại. Đi để cảm nhận thế giới bát ngát. Có những lúc chỉ biết chạy và ngắm nhìn cảnh đẹp đất nước tới nỗi quên ăn.
Hãy lạc quan và có niềm tin vào cuộc sống này bạn ơi. Có thêm những người bạn sạch luôn đồng hành cùng tôi trên mọi nẻo đường. Yêu thương hơn những người thân và bạn bè mình.
Nguyễn Hải Vinh. Và tôi đã quyết định chọn du lịch là công việc của mình khi đứng trước ngưỡng cửa đại học. Đừng lần chần. Tôi lại muốn đi nữa. Những chuyến đi đầu tiên bao giờ cũng để lại cho tôi nhiều ấn tượng và xúc cảm nhất: cái đêm chạy xuyên rừng núi tại Lâm Đồng. Biết thêm một tẹo về thế giới xung quanh. Những trải nghiệm cho riêng mình. Bụng thì đói nhưng cảm giác thì sướng….
Tôi và thằng bạn vừa chạy mà vừa hát hò ầm chỉ vì quá…sợ. Thế cục này đẹp lắm.
Và tài sản lớn nhất mà tôi nhận được sau mỗi chuyến đi đó là vô khối hình ảnh đẹp.
Những năm tiếp theo tôi lại được rong ruổi trên những vùng miền khác của giang sơn và rất tự nhiên say mê du lịch đã ngấm vào máu thịt tôi. Hoặc những ngày phơi nắng tại miền Trung để đi cho được cực Đông. Tôi lại khám phá ra một điều. Còn nhiều và rất nhiều thứ chúng ta phải học hỏi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét